Title_left HỒ SƠ THÀNH TÍCH Title_right
 
Zoom
 
No-person-img
Nhà báo Nguyễn Tấn Khóa
No-person-img
Nhà báo Nguyễn Thanh Phúc
No-person-img
Nhà báo Nguyễn Thế Hoàng
No-person-img
Nhà báo Nguyễn Thế Khoa
No-person-img
Nhà báo Nguyễn Văn Nghĩa
No-person-img
Nhà báo Nguyễn Xuân Hoài
No-person-img
Nhà Báo Nguyên Thủy
No-person-img
Nhà báo Nhị Lê
No-person-img NHÀ BÁO VIỆT YÊN

VƯỢT BIÊN CỨU NGƯỜI

 

T

ôi cùng chị Thuý vừa đến bờ sông Sê Pôn thì nghe mấy đứa trẻ người Lào đang tắm lội dưới sông reo lên "Mẹ Thuý, mẹ Thuý đi cứu người". Thì ra, hình ảnh chị Thuý vai mang túi thuốc, đứng đợi đò vượt sông Sê Pôn sang Lào chữa bệnh cho bà con ở huyện Sê Pôn, tỉnh Savanakhet là chuyện thường ngày ở vùng biên giới này.
CHUYỆN EM BÉ NGƯỜI LÀO MANG TÊN THUÝ
Gọi mấy tiếng chẳng thấy người chèo đò xuất hiện, không thể đợi lâu hơn được nữa chị Thuý dục tôi cùng lội sông. "Vợ của ông Lộc ốm nặng, phải lội sang ngay để kịp cấp cứu. Cứu người phải nhanh như dập ngọn lửa em ạ". Ở vùng biên này nhiều bà con Việt kiều sinh sống trên đất bạn Lào. Tháng 5, dòng Sê Pôn nhiều đoạn nước cạn nhìn thấy đáy, tôi lao lên phía trước. Thấy vậy, chị nhắc "Có chỗ dòng xoáy sâu hun hút, lạ lẫm với sông núi biên thuỳ, em cẩn thận đấy". Những ngày này ở tây Trường Sơn (phía Lào) đang vào cuối mùa nắng  nhưng hơi nắng vẫn hầm hập trên đầu.
Qua đến bên kia sông Sê Pôn, chúng tôi leo lên một cái dốc thật cao rồi mới vào được bản K Túp 1. Vợ của ông Hồ Lộc đang đau bụng quằn quại. Thấy chị Thuý xuất hiện bà mừng ra mặt "Có Thuý đến rồi, miềng yên tâm. Mấy hôm nay ăn trúng cái gì  mà bụng dạ đau quá, chịu không nổi ...". Chưa được ngồi nghỉ vì leo dốc, chị Thuý lập tức khám bệnh cho vợ ông Lộc, cho thuốc rồi dặn dò. Nhiều phụ nữ ở bản K Túp 1 cũng lần lượt tập trung đến "khai báo" tình trạng sức khoẻ để nhờ chị khám bệnh. Cần mẫn, chăm chút khám bệnh hết người này đến người khác, một lát đã thấy mồ hôi thánh thót trên hai thái dương của chị.
Nghe tin chị Thuý sang chữa bệnh cho bà con, anh Hồ Lương ở bản K Túp 2, bỏ cả việc đến thăm chị. Cách đây 8 năm, chính chị Thuý đã cứu sống vợ anh trong một lần vượt cạn nguy hiểm. Hôm ấy vợ anh sinh đứa con thứ ba. Khi chuyển dạ thì thai nằm tư thế bị ngược nên chỉ có đôi chân của cháu lọt ra được, cả thân hình mắc lại. Không còn cách nào khác, anh Lương chèo thuyền vượt sông Sê Pôn qua cầu cứu chị Thuý. Chị lại "tất tả" vượt biên đi cứu người. Sau hai tiếng vật lộn với ca đẻ khó, mẹ con anh Lương mẹ tròn con vuông. Không biết trả ơn người cán bộ y tế Việt Nam bằng cách gì, vợ chồng anh Lương quyết định đặt tên con gái là Minh Thuý. Anh Hồ Lương nói gia đình mình muốn làm như vậy để mỗi lần nhắc tên con là nhớ đến công ơn giúp đỡ của chị Thuý. Nếu không có chị Thuý chắc vợ con của anh không sống đến ngày hôm nay.
CỨU CẢ BẢN THOÁT CHẾT...
Nhớ lại, lần đầu tiên chị Thuý vượt sông Sê Pôn sang Lào cứu người đến nay đã hai mươi tám năm. Ngày đó chị mới tốt nghiệp Trung cấp Y tế Huế. Ra trường chị đến nhận công tác tại Trạm y tế Lao Bảo, huyện Hướng Hoá, tỉnh Quảng Trị. Chỉ một năm sau nhận chức trạm trưởng cho đến nay. Cả vùng biên giới Lao Bảo  - Sê Pôn lúc ấy chỉ có được một trạm y tế. Làm việc nơi biên cương heo hút nên chị đã nếm trải rất nhiều khó khăn trong công việc cũng như cuộc sống. Chị hiểu rằng, sự có mặt của mình sẽ giúp đỡ được rất nhiều cho việc chăm sóc sức khỏe của bà con dọc hai bên biên giới. Các bản biên giới phía Lào, cho đến bây giờ y tế thôn bản  hoàn toàn trống vắng, bà con phải trông chờ vào sự giúp đỡ của cán bộ y tế Lao Bảo.
Hôm đó đã khuya, sau phiên trực, chị ngủ lại cơ quan, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa mạnh. Tỉnh dậy, mở cửa phòng thấy một người đàn ông có khuôn