Title_left HỒ SƠ THÀNH TÍCH Title_right
 
Zoom
 
No-person-img
Linh Nga Niê Kdam
Anhtuan-pic
Nguyễn Tuấn Anh
No-person-img
Nhạc sỹ Đỗ Nhuận
No-person-img
Nhạc Sỹ Huy Du
No-person-img
Nhà thơ Chính Hữu
No-person-img
Nhà văn Nguyễn Khải
No-person-img
Nhà văn Nguyễn Minh Châu
No-person-img
Nhóm phóng sự Quân dân chống bão
No-person-img NHÀ BÁO VIỆT YÊN

VƯỢT BIÊN CỨU NGƯỜI

 

T

ôi cùng chị Thuý vừa đến bờ sông Sê Pôn thì nghe mấy đứa trẻ người Lào đang tắm lội dưới sông reo lên "Mẹ Thuý, mẹ Thuý đi cứu người". Thì ra, hình ảnh chị Thuý vai mang túi thuốc, đứng đợi đò vượt sông Sê Pôn sang Lào chữa bệnh cho bà con ở huyện Sê Pôn, tỉnh Savanakhet là chuyện thường ngày ở vùng biên giới này.
CHUYỆN EM BÉ NGƯỜI LÀO MANG TÊN THUÝ
Gọi mấy tiếng chẳng thấy người chèo đò xuất hiện, không thể đợi lâu hơn được nữa chị Thuý dục tôi cùng lội sông. "Vợ của ông Lộc ốm nặng, phải lội sang ngay để kịp cấp cứu. Cứu người phải nhanh như dập ngọn lửa em ạ". Ở vùng biên này nhiều bà con Việt kiều sinh sống trên đất bạn Lào. Tháng 5, dòng Sê Pôn nhiều đoạn nước cạn nhìn thấy đáy, tôi lao lên phía trước. Thấy vậy, chị nhắc "Có chỗ dòng xoáy sâu hun hút, lạ lẫm với sông núi biên thuỳ, em cẩn thận đấy". Những ngày này ở tây Trường Sơn (phía Lào) đang vào cuối mùa nắng  nhưng hơi nắng vẫn hầm hập trên đầu.
Qua đến bên kia sông Sê Pôn, chúng tôi leo lên một cái dốc thật cao rồi mới vào được bản K Túp 1. Vợ của ông Hồ Lộc đang đau bụng quằn quại. Thấy chị Thuý xuất hiện bà mừng ra mặt "Có Thuý đến rồi, miềng yên tâm. Mấy hôm nay ăn trúng cái gì  mà bụng dạ đau quá, chịu không nổi ...". Chưa được ngồi nghỉ vì leo dốc, chị Thuý lập tức khám bệnh cho vợ ông Lộc, cho thuốc rồi dặn dò. Nhiều phụ nữ ở bản K Túp 1 cũng lần lượt tập trung đến "khai báo" tình trạng sức khoẻ để nhờ chị khám bệnh. Cần mẫn, chăm chút khám bệnh hết người này đến người khác, một lát đã thấy mồ hôi thánh thót trên hai thái dương của chị.
Nghe tin chị Thuý sang chữa bệnh cho bà con, anh Hồ Lương ở bản K Túp 2, bỏ cả việc đến thăm chị. Cách đây 8 năm, chính chị Thuý đã cứu sống vợ anh trong một lần vượt cạn nguy hiểm. Hôm ấy vợ anh sinh đứa con thứ ba. Khi chuyển dạ thì thai nằm tư thế bị ngược nên chỉ có đôi chân của cháu lọt ra được, cả thân hình mắc lại. Không còn cách nào khác, anh Lương chèo thuyền vượt sông Sê Pôn qua cầu cứu chị Thuý. Chị lại "tất tả" vượt biên đi cứu người. Sau hai tiếng vật lộn với ca đẻ khó, mẹ con anh Lương mẹ tròn con vuông. Không biết trả ơn người cán bộ y tế Việt Nam bằng cách gì, vợ chồng anh Lương quyết định đặt tên con gái là Minh Thuý. Anh Hồ Lương nói gia đình mình muốn làm như vậy để mỗi lần nhắc tên con là nhớ đến công ơn giúp đỡ của chị Thuý. Nếu không có chị Thuý chắc vợ con của anh không sống đến ngày hôm nay.
CỨU CẢ BẢN THOÁT CHẾT...
Nhớ lại, lần đầu tiên chị Thuý vượt sông Sê Pôn sang Lào cứu người đến nay đã hai mươi tám năm. Ngày đó chị mới tốt nghiệp Trung cấp Y tế Huế. Ra trường chị đến nhận công tác tại Trạm y tế Lao Bảo, huyện Hướng Hoá, tỉnh Quảng Trị. Chỉ một năm sau nhận chức trạm trưởng cho đến nay. Cả vùng biên giới Lao Bảo  - Sê Pôn lúc ấy chỉ có được một trạm y tế. Làm việc nơi biên cương heo hút nên chị đã nếm trải rất nhiều khó khăn trong công việc cũng như cuộc sống. Chị hiểu rằng, sự có mặt của mình sẽ giúp đỡ được rất nhiều cho việc chăm sóc sức khỏe của bà con dọc hai bên biên giới. Các bản biên giới phía Lào, cho đến bây giờ y tế thôn bản  hoàn toàn trống vắng, bà con phải trông chờ vào sự giúp đỡ của cán bộ y tế Lao Bảo.
Hôm đó đã khuya, sau phiên trực, chị ngủ lại cơ quan, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa mạnh. Tỉnh dậy, mở cửa phòng thấy một người đàn ông có khuôn mặt bơ phờ, khắc khổ chắp tay trước ngực thở hổn hển: "Chị Thuý ơi, vợ Miềng sắp chết rồi. Hắn đau bụng đẻ mấy hôm rồi mà con chẳng ra được. Nhờ chị sang cứu giúp cho vợ miềng". Không đắn đo, chần chừ, chị vội vàng đi theo người đàn ông vượt sông Sê Pôn giữa đêm khuya sang Lào giúp vợ anh ta "vượt cạn". Do phụ sản đau bụng quá lâu nên đứa bé bị ngạt thở, mặc dù cố gắng hết sức, chị Thuý cũng chỉ cứu được người mẹ. Kể từ khi  cứu được người phụ nữ thoát khỏi cơn vượt cạn hiểm nghèo, cái tên "bác sĩ Thuý" luôn được bà con dân tộc Lào sinh sống dọc dãy biên giới luôn tìm đến khi cần giúp đỡ.
Ngần ấy năm công tác ở biên giới có một kỷ niệm thật ý nghĩa mà chị không bao giờ quên được trong cuộc đời của mình. Việc xẩy ra vào tháng 4/2000 tại bản K Túp 1, 2 thuộc huyện Sê Pôn của Lào. Buổi sáng đầu tuần cơ quan chị đang họp giao ban, bỗng nhiên chị thấy một số bà con dân tộc Lào từ bản K Túp 1, 2 hớt hả chạy đến: "Bác sĩ ơi, bà con miềng chết cả rồi, mau lên qua cứu bà con miềng với. Chẳng biết đau cái bệnh gì mà cứ đi ngoài... "Với kinh nghiệm và linh cảm của nghề nghiệp chị biết ngay bà con Lào đã bị dịch tả. Vơ vội mấy bao thuốc và những chai dịch nhét vào ba lô,  lập tức chị lên đường. Khi vào đến bản thì thấy 6 người đã bị chết, nhiều người chưa chết thì nằm ngã xoài xuống nhà, mắt đã lờ đờ, huyết áp tụt vì cơ thể mất quá nhiều sức. Sau một hồi hỏi thăm khám bệnh, kết quả đúng như chị chuẩn đoán ban đầu, bà con ở đây đang bị dịch tả  tấn công suốt mấy ngày rồi. Bằng tất cả tình yêu thương  và trách nhiệm của người thầy thuốc, chị lao vào cấp cứu tại chỗ cho từng người một. Người nào mắc bệnh nặng được chuyền dịch trước, chưa mắc dịch tả thì cho uống teracyclin đề phòng dịch. Một mình không cấp cứu kịp, chị đã báo về phía Việt Nam xin chi viện thêm cán bộ y tế. Nhờ sự có mặt kịp thời của chị Thuý và một số cán bộ y tế Việt Nam nên sau gần một tuần nạn dịch tả ở một số bản dân tộc Lào dọc biên giới được khống chế.
Sau lần này, tên tuổi của người cán bộ y tế Việt Nam Nguyễn Thị Thuý càng được bà con dân tộc Lào ngưỡng mộ hơn bao giờ hết. Đi đâu họ cũng nhắc đến tên chị. Từ người lớn tuổi cho đến trẻ nhỏ, bà con người Lào ở dọc biên giới đều biết có một thầy thuốc mang tên Thuý đã cứu bà con họ thoát khỏi bàn tay tử thần.
Nhiều người Lào ở các bản dọc biên giới kể rằng: chị Thuý đã tốn công sức sang chữa bệnh cho bà con mà còn không nhận một đồng tiền nào. Nhiều lần bà con người Lào sang Lao Bảo (Quảng Trị) mua thuốc chữa bệnh, không có tiền chị cho mắc nợ, khi nào có tiền mang đem trả cũng được. Khi tôi hỏi lại chuyện này, chị Thuý cười rồi bảo rằng mình làm phúc giúp bà con thôi. Chị nói "vợ chồng luôn động viên nhau, chồng thì làm thầy dạy chữ, vợ làm thầy thuốc chữa bệnh cứu người, mình có ít tiền lại một chút cũng được nhưng phải luôn nghĩ tới người nghèo. Mỗi ngày bà con đi hái củi ở rừng mang ra chợ bán cũng chỉ có được mười ngàn đồng, mà đâu phải lúc nào cũng có người mua. Biết ơn chị nên khi có được ít tiền, trở lại Việt Nam mua thuốc chữa bệnh, không gặp được chị Thuý, họ ngồi suốt ngày để đợi chị để gặp cho bằng được mới chịu trở về nhà. Tôi hỏi chị có nhớ bao nhiêu lần "vượt cạn" cứu người, chị Thuý châu mày "mình năm nay bước sang tuổi 47 rồi và có quá nhiều lần sang về chữa bệnh cho bà con nên không nhớ hết. Mong sao người bệnh lành hẳn là hạnh phúc lắm rồi. Đối với mình được tặng một tấm bằng khen không vui bằng khi cứu được một người bệnh.
Không biết bệnh nhân mang quốc tịch Việt Nam hay Lào, khi nghe tin phía bên kia biên giới có người ốm nặng  cần cấp cứu là chị vội vàng mang túi y cụ vượt núi, lội sông Sê Pôn - biên giới Việt - Lào đến tận nơi chữa bệnh cho bà con. Hai mươi tám năm qua, chị Nguyễn Thị Thuý được bà con ở vùng biên giới Việt - Lào (Lao Bảo - Quảng Trị gọi bằng cái tên "Mẹ Thuý vượt biên cứu người".

Việt Yên - Báo Đại đoàn kết

 

Arrow2 Người gieo chữ giữa đại ngàn
Arrow2 Tỷ phú một chân
Arrow2 "Vượt biên" cứu người