Title_left HỒ SƠ THÀNH TÍCH Title_right
 
Zoom
 
No-person-img
Nhà báo Cảnh Mạnh, Trần Đức
No-person-img
Nhà báo Cẩm Thúy
No-person-img
Nhà báo Châu Giang, Phú Sơn, Hồng Đại
No-person-img
Nhà báo Chí Dũng
No-person-img
Nhà báo Dương Thuấn
No-person-img
Nhà báo Dương Trung Quốc
No-person-img
Nhà báo H'Linh Nie
No-person-img
Nhà báo Hải Yến
No-person-img NHÀ BÁO NGUYỄN THẾ HOÀNG

NHỮNG KẺ CUỒNG VỌNG

Gần đây, qua tìm hiểu tại phường Bách Khoa, Hà Nội chúng tôi được biết, đại diện nhân dân ở đây vừa họp để giáo dục một công dân của phường mình tên là Nguyễn Văn Đài (sinh năm 1969) có hành vi tuyên truyền chống đối Nhà nước. Nguyễn Văn Đài lợi dụng hành nghề luật sư, lập ra văn phòng Luật sư Thiên Ân tại số 10 Đoàn Trần Nghiệp, Hà Nội chủ yếu để làm nơi tổ chức các hoạt động chống đối. Tìm hiểu về Đài, chúng tôi lại được biết thêm về Lê Thị Công Nhân (SN 1979), một cộng sự, ít hơn Đài 10 tuổi tự xưng là phát ngôn viên của cái gọi là "đảng Thăng tiến Việt Nam" do Nguyễn Văn Lý ở Huế móc nối với bọn phản động nước ngoài nặn ra. Thì ra, tại Văn phòng Luật sư Thiên Ân, cả thầy lẫn tớ đều có những hành vi chống đối Nhà nước khá hung hăng. Điều đó giống như ông bà ta từng nói "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã".
BÀI I: NGUYỄN VĂN ĐÀI - KẺ CƠ HỘI VÀ NGÔNG CUỒNG
Lợi dụng danh nghĩa luật sư và tín đồ đạo Tinh lành để mưu lợi cá nhân.
Nguyễn Văn Đài quê quán tại Yên Vĩnh, Dạ Trạch, Châu Giang, Hưng Yên. Đài sinh trước giải phòng miền Nam thống nhất đất nước (1975) có 6 năm. Nghĩa là tuổi thơ và tuổi trưởng thành của Đài hoàn toàn được học hành đến nơi đến chốn  trong thời bình. Ông Nguyễn Văn Cấp, bố đẻ của Đài kể rằng, ông từng là một cán bộ công tác tại Bộ Giáo dục và Đào tạo, cũng không khó khăn để nuôi dạy Đài và ba đứa con gái ăn học. Nhà có mình Đài là con trai, ông bà cũng dành tâm trí nuôi dạy con, mong được Đài trưởng thành  để sau có chút cậy nhờ. Sau khi học xong phổ thông ở quê, từ năm 1987 - 1989 gia đình cho Đài đi học nghề tại trường Trung học Cơ điện Sóc Sơn - Hà Nội. 2 năm sau (1990 - 1991) Đài tiếp tục được học nghề tại Đức (có lẽ cũng nhờ tiêu chuẩn con cán bộ được ưu tiên). Về nước Đài lại được cậy nhờ uy tín của bố để xin vào học tại trường Đại học Luật Hà Nội hệ mở rộng, không phải thi đầu vào. Đáng chú ý là sau 7, 8 năm lang thang làm tư vấn pháp luật  ở nhiều công ty tại Hà Nội như Văn phòng Tư vấn pháp luật 35 Ngô Quyền, công ty Luật Hà Nội, Công  ty Luật Đông Đô, có lẽ do trình độ của Đài "có vấn đề" hay cá tính thế nào đấy nên anh ta không được công nhận  là luật sư thuộc Đoàn luật sư Hà Nội. Vì thế, năm 1999 buộc Đài phải "đi vòng" lên tỉnh Vĩnh Phúc xin làm thành viên Đoàn Luật sư tỉnh này, để đến năm 2002 thì "chuyển thẳng" về đoàn Luật sư Hà Nội. Và một năm sau, năm 2003, Đài lập văn phòng luật sư Thiên Ân tại số 10, Đoàn Trần Nghiệp, Hà Nội do chính Đài làm trưởng văn phòng. Từ đây Nguyễn Văn Đài ngày càng lún sâu vào những hoạt động ngông cuồng, gây nguy hiểm cho xã hội.
Theo một số luật sư tại Đoàn Luật sư Hà Nội. Trong thời gian tham gia Đoàn Luật sư này, Đài đã có nhiều hành động rất bất thường. Đầu tiên là Đài xúc tiến thành lập một câu lạc bộ với cái tên khá mỹ miều  "Nhóm sáng kiến vì công lý". Đó quả là một hành vi xúc phạm đến danh dự  của tất cả các đồng nghiệp ở đây. Vì thế nếu thành lập cái gì đó "vì công lý" thì cũng có nghĩa là Đài phủ nhận vai trò và nhân cách của tất cả các đồng nghiệp, luật sư của anh ta. Bị nhiều đồng nghiệp phản đối, Đài chuyển sang phối hợp với một số nhân vật cực đoan, quá khích khác dự định lập ra "Hội dân oan Việt Nam". Bản thân cái tên gọi đó là môt hình thức kích động, tập hợp lực lượng chống đối. Nhiều người đã đặt câu hỏi, Nguyễn Văn Đài hành nghề luật sư, nếu phát hiện ai đó bị oan sai trong các vụ án, sao không chủ động đến gặp gỡ bào chữa cho họ, lại cứ xông vào việc thành lập hội này hội nọ, lúc thì "vì công lý", lúc thì "Hội dân oan"? phải chăng những hành động bất thường của Nguyễn Văn Đài đã chứng tỏ anh ta đang lợi dụng hành nghề luật sư để nuôi tham vọng làm người gây thanh thế kiếm tiền?
Tìm hiểu thêm một số hành động ngông cuồng nữa của Đài, người ta có thể cho rằng, chính Nguyễn Văn Đài đang ngày một dính sâu vào hoạt động tuyên truyền chống đối Nhà nước một cách cụ thể và cũng khá bài bản.
Gia đình ông Nguyễn Văn Cấp không có ai theo đạo. Chỉ có Đài xin làm tín đồ đạo Tin lành và không hiểu Nguyễn Văn Đài có tài cán gì nhưng đã được giao chức vụ Uỷ viên pháp chế  Hội đồng quản sản nghiệp Hội thánh Tin lành Việt Nam miền Bắc. Nhưng những gì Đài làm khiến người ta không thể "Tin" vào con người chẳng "Lành" tý nào cả. Ví như, những ai chứng kiến hai việc sau đây của Đài, càng thấy rõ hơn chân tướng của anh ta. Một là vào năm 2005, do mâu thuẫn với một số vị chức sắc Đài đã tố cáo với cơ quan Công an những hoạt động gọi là "mờ ám" của họ. Rất may Công an Hà Nội biết thừa thủ đoạn "gắp lửa bỏ tay người" của anh ta, nên đã không bị lừa. Hai là thật đáng ngạc nhiên, cũng với mác "đạo Tin Lành", Nguyễn Văn Đài còn thường xuyên được hẹn  gặp gỡ, tiếp xúc với một số nhân viên sứ quán nước ngoài tại Hà Nội, thậm chí có lần Đài còn được mời đến nhà riêng đại sứ quán nước M để ăn cơm, tiếp kiến (?), tạo điều kiện cho Đài tìm chỗ dựa để núp bóng. Cũng nhờ "mác" này mà Đài được mời sang Mỹ tham dự chương trình "Khách thăm quốc tế - VIP" với chủ đề khá thời thượng "Những nhà hoạt động dân chủ cơ sở" thời gian ở Mỹ hơn một tháng (từ 10 - 1 đến 23 - 2 - 2006). Lợi dụng các lần ra nước ngoài và các quan hệ khó hiểu với các cá nhân nước ngoài, có tin là Đài đã chớp được cơ hội biển thủ luôn 80.000 USD của tổ chức nước ngoài tài trợ cho Hội thánh Tin lành Việt Nam miền Bắc... chỉ cần hai ví dụ cụ thể này, nhiều người có quyền nghĩ tới kết cục: Thực ra Đài đang lợi dụng "mác" Luật sư, lợi dụng "mác" đạo Tin lành để tiện cho việc kiếm tiền và hoạt động chống đối Nhà nước.
Thể hiện rõ nhất trong hoạt động lợi dụng danh nghĩa luật sư chống đối Nhà nước CHXHCN Việt Nam của Đài chính là việc  Đài đã viết bài đưa lên mạng Internet, gửi ra nước ngoài hoặc trả lời phỏng vấn các đài, báo nước ngoài với mục đích vu cáo, xuyên tạc sự thật trong nước, nhất là vu cáo Nhà nước ta vi phạm nhân quyền, hay cái gọi là "đàn áp tôn giáo". Thậm chí Đài còn tìm mọi cách thu thập tin tức sai sự thật, bịa đặt thông tin để cung cấp cho một số nhân viên Đại sứ quán nước ngoài tại Hà Nội và các tổ chức phản động ở nước ngoài tại Hà Nội và các tổ chức phản động ở nước ngoài cái gọi là "bằng chứng Việt Nam đàn áp Tin lành". Chính Đài cũng thừa nhận đã lấy danh nghĩa luật sư để tuyên truyền tư tưởng đa nguyên, đa đảng ở Việt Nam như viết bài "Quyền tự do thành lập đảng ở Việt Nam, "Tại sao cần thiết phải đa đảng ở Việt Nam" đăng tải trên Internet, đài báo nước ngoài để qua đó vu khống, bịa đặt  kích động kêu gọi lớp trẻ nổi loạn, hướng dẫn mọi người thành lập, tham gia đảng phái đối lập để "đứng lên giành chính quyền". Đáng chú ý là đầu năm 2007, Đài đã viết hẳn một bài khá dài xuyên tạc tình hình nhân quyền ở Việt Nam, xuyên tạc rằng ở Việt Nam cái gọi là "lực lượng dân chủ, các tờ báo độc lập đã hình thành. Giọng lưỡi trong bài viết này là lố bịch đến mức bị chính một luật sư uy tín lâu năm trong giới luật sư Hà Nội và cả nước là ông Nguyễn Trọng Tỵ đã buộc phải viết bài phê phán sự ngông cuồng, vô ơn bội nghĩa  của Nguyễn Văn Đài trên báo Pháp luật Việt Nam và đề nghị: "Đã đến lúc Đoàn Luật sư Thành phố Hà Nội và cơ quan quản lý Nhà nước cần có biện pháp thích hợp không để cho Nguyễn Văn Đài lợi dụng danh nghĩa luật sư Hà Nội đi sâu vào con đường tội lỗi". Theo nhiều luật sư ở Đoàn luật sư Hà Nội, việc làm trên của Đài đã vi phạm khoản G, điều 9 Luật Luật sư (ban hành ngày 29 - 6 - 2006) "Lợi dụng việc hành nghề luật sư, danh nghĩa luật sư để gây ảnh hưởng xấu đến an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, xâm phạm đến lợi ích của Nhà nước, lợi ích cộng đồng, quyền, lợi ích hợp pháp của cơ quan, tổ chức cá nhân.
BÀI II: NHỮNG CHỐNG ĐỐI NGÔNG CUỒNG CỦA KẺ "ẾCH NGỒI ĐÁY GIẾNG"
Chúng tôi từng đọc một bài viết, bài trả lời phỏng vấn báo chí nước ngoài của Đài và đồn rằng, đến người bình thường nhất, trình độ văn hoá thấp nhất cũng khó giữ nổi bình tĩnh khi nghe một kẻ còn trẻ tuổi như Đài, được nuôi dạy ăn học khá tử tế, lại đang ở căn hộ nhỏ mà Nhà nước cấp cho bố anh ta, vậy mà dám "xách mé" và hỗn xược dùng cụm từ "Nhà cầm quyền Việt Nam", "Giới hữu trách Hà Nội"... như là giọng lưỡi của một kẻ thù  địch ở ngoại bang vậy. Thậm chí Đài còn giở giọng kêu gọi  tẩy chay cuộc bầu cử Quốc hội trong cuộc trả lời phỏng vấn một đài phát thanh nước ngoài. Quả là Nguyễn Văn Đài liều lĩnh đi quá xa với sự hiểu biết nhân cách của anh ta.
Hoạt động chống đối Nhà nước của Nguyễn Văn Đài được một thế lực xấu giật dây, chỉ đạo nên tỏ ra khá là bài bản. Ví như, sau bước viết bài tung hoả mù, tuyên truyền chống đối, kích động tập hợp lực lượng là đến bước Đài chủ động cấu kết với các phần tử phản động trong và ngoài nước tuyên bố thành lập các tổ chức đối lập như là "Đảng này, Đảng kia" "uỷ ban này, uỷ ban nọ" cứ loạn xị ngậu. Chính Đài thừa nhận với cơ quan chức năng đã soạn thảo tuyên bố thành lập cái gọi là "Uỷ ban nhân quyền Việt Nam" rồi gửi qua Email cho nhóm phản động trong số người Việt lưu vong  ở Mỹ  tham gia để chờ ngày tuyên bố thành lập. Hành động này giống như quy trình "lập dự án" để xin tiền viện trợ của phe nhóm phản động vậy.
Thêm một ví dụ khác, đó là sau khi công khai quan điểm chống đối thành lập đảng phái đối lập, Nguyễn Văn Đài đã liên tục gặp một số tư tưởng bất mãn và cơ hội chính trị khác hối thúc các đối tượng này công khai hoá, quốc tế hoá khôi phục "Điều lệ đảng Dân chủ Việt Nam" gồm 3 chương, 10 điều trên 3 trang giấy  A4, khá sơ sài rồi gửi cho một đối tượng, xướng xuất hành thành lập văn phòng đại diện xin được làm "công văn" gửi Nhà nước xin đăng ký con dấu, mở tài khoản ngân hàng, rồi phát triển móc nối lừa người tham gia vào đảng này... Nhằm tránh sự phát hiện của cơ quan pháp luật, Nguyễn Văn Đài đề xuất mình sẽ hoạt động với vỏ bọc là luật sư của đảng này. Thế nhưng khi cần ra nước ngoài, Đài cũng rất "cao tay"  chủ động đặt vấn đề với Ban Tổ chức cuộc hội thảo do một số tổ chức phi chính phủ chủ trì vào ngày 4 - 8 - 2006 mời Nguyễn Văn Đài sang với tư cách là đại diện đảng Dân chủ Việt Nam. Như thế, Đài được một công đôi việc: vừa được công du nước ngoài, vừa nhân cơ hội này quảng bá vai trò của mình để quốc tế hoá hoạt động chống đối trong nước. Tất nhiên, những hành vi vi phạm pháp luật này đã bị cơ quan chức năng ngăn chặn kịp thời, không dành cho Đài một cơ hội nào.
Chưa hết, Nguyễn Văn Đài còn tích cực ủng hộ thành lập tổ chức trái phép "Công đoàn độc lập Việt Nam; thường xuyên liên hệ và trở thành đại diện tại Hà Nội của nhóm 8406 do Nguyễn Văn Lý cầm đầu. Thực chất đây là một tổ chức trái phéo của cái gọi là "Liên minh dân chủ nhân quyền Việt Nam". Ngày 26, 27 -7 - 2006, Đài đã vào Thừa Thiên Huế gặp Nguyễn Văn Lý sau đó vào TP. Hồ Chí Minh gặp các đối tượng chủ chốt trong nhóm 8406 như Đỗ Nam Hải và một số khác để thống nhất hoạt động chống đối trong toàn quốc.
Có một điều rất khó giải thích, tuy hành nghề Luật sư nhưng Nguyễn Văn Đài suốt nhiều năm hình như không tham gia một vụ bảo vệ thân chủ nào, vậy anh ta lấy tiền đâu để hoạt động như con thoi từ Nam ra Bắc? Câu hỏi được giải đáp khi  ngày 3 - 2 - 2007, cơ quan An ninh bắt quả tang hành vi phạm tội của Đài và Lê Thị Công Nhân đang tuyên truyền, xuyên tạc tình hình nhân quyền ở Việt Nam cho một số sinh viên tại Văn phòng Luật sư Thiên Ân ở số 10 Trần Đoàn Nghiệp, Hà Nội. Khám phá nhà và văn phòng, cơ quan an ninh thu được bản kê khai chi tiết tài chính của văn phòng Thiên Ân do Nguyễn Văn Đài lập ra (như đi lại, ăn ở, học bổng, duy trì hoạt động văn phòng...)  để gửi cho các đối tượng và các đối tượng và tổ chức phản động người Việt ở nước ngoài, chủ yếu là do Nguyễn Đình Thắng, giám đốc điều hành tổ chức "cứu trợ truyền thân Việt Nam", Quỳnh Chi (đảng Tân Việt) và nhóm Đoàn Viết Hoạt (Mỹ)... Đài đã khai với cơ quan Công an: "Trung bình mỗi tháng bên ngoài giúp đỡ tôi khoảng trên 1.000USD. Tôi trả lương nhân viên khoảng 200 USD/tháng. Ngoài ra, tôi còn "tài trợ học bổng" cho một số sinh viên khác (thường do được chọn chỉ định trước) khoảng 20 - 30 USD/tháng/ người"... Chỉ tính riêng 6 tháng đầu năm 2006, Nguyễn Văn Đài đã nhận được gần 19.000 USD "trả công" cho các đối tượng  phản động bên ngoài...
Đến đây thì đã rõ bản chất và những hành động chống đối Nhà nước ngày một ngông cuồng của Nguyễn Văn Đài. Thực ra phát hiện âm mưu và thủ đoạn của Nguyễn Văn Đài, các cơ  quan chức năng  và hội Thánh Tin lành đã nhiều lần phối hợp gặp gỡ, thuyết phục, giáo dục Đài từ bỏ âm mưu chống đối để trung thành với nghề luật sư.  Đoàn Luật sư Hà Nội năm 2001 đã cảnh cáo Đài về hành vi lập CLB "Dự án vì công lý" trái pháp luật, tháng 6 - 2006 lại tổ chức họp nội bộ phân tích cho Nguyễn Văn Đài thấy sự sai trái của hành vi tuyên truyền chống đối Nhà nước, vi phạm Luật Luật sư để Đài "cải tà quy chính". Hội Thánh Tin lành Việt Nam miền Bắc sau nhiều lần nhắc nhở, thuyết phục bất thành đã buộc phải tổ chức họp phiên toàn thể Ban trị sự Tổng hội ngày 16 - 6 - 2006 quyết định miễn nhiệm chức vụ uỷ viên pháp chế Hội đồng quản trị sản nghiệp Hội thánh Tin lành Việt Nam miền Bắc của Nguyễn Văn Đài vì xét thấy hoạt động của Đài không phù hợp với chức vụ trên. Thế nhưng, Đài vẫn không có biển hiện hướng thiện. Và mới đây nhất, ngày 8 - 2 - 2007, Mặt trận Tổ quốc phường Bách Khoa, Hà Nội, địa phương nơi Đài cư trú  đã tổ chức hội nghị nhân dân để đấu tranh với những hoạt động sai trái vi phạm pháp luật của Nguyễn Văn Đài. Đây là một phường có trình độ dân trí khá cao nên tại hội nghị nói trên, nhiều người đã phân tích, lên án hành vi của  Nguyễn Văn Đài  thời gian qua là rất nghiêm trọng, xâm hại đến ANQG, đã phạm vào tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam và tội lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm đến lợi ích của Nhà nước và lợi ích hợp pháp của công dân (điều 88 và Điều 258 Bộ luật Hình sự 1999). Hội nghị "nhất trí lên án hoạt động sai trái, vi phạm pháp luật, gây nguy hiểm cho xã hội của Nguyễn Văn Đài và đồng bọn, đồng thời cũng nhận thấy thời gian qua, các cơ quan chức năng có biểu hiện hữu khuynh, thiếu biện pháp xử lý kiên quyết, nghiêm minh đối với Đài và đồng bọn để số này tự do ở ngoài xã hội có điều kiện hoạt động chống đối. Vì vậy, kiến nghị các cơ quan chức năng khẩn trương xử lý bằng biện pháp  tố tụng đối với Nguyễn Văn Đài.
BÀI III: LÊ THỊ CÔNG NHÂN MÙ QUÁNG ĐI THEO KẺ XẤU
Nếu ai được biết hoàn cảnh của Lê Thị Công Nhân có thể không dè sẻn lời khen để nói đó là một cô gái có nghị lực. Sinh năm 1979 ở Gò Công Tây, Tiền Giang, năm 2 tuổi Lê Thị Công Nhân phải chịu cảnh bố mẹ chia tay nhau, từ đó đến nay cố gái này vẫn chưa được gặp lại người cha của mình là ông Lê Minh Đức hiện không rõ làm gì ở đâu do thất lạc tin tức. Lên 5 tuổi, Nhân theo mẹ từ Gò Công Tây, Tiền Giang ra Hà Nội sống cùng mẹ và cha dượng là một giáo sư danh tiếng của Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Những năm 1980, với đồng lương ít ỏi của mẹ là bà Trần Thị Lệ, một cán bộ bình thường của Trường Đại học Tổng hợp có thể nói cuộc sống của một gia đình với 4 - 5 miệng ăn chứ cũng chẳng dư dả gì. Vậy mà Lê Thị Công Nhân dẫu mới chuyển về Thủ đô nhưng có thể nói đã khá tu chí học hành để thi đỗ vào trường Đại học Luật Hà Nội. Ra trường năm 2001, Nhân học tiếp một thời gian nữa để được cấp bằng luật sư và từ đó Nhân dường như muốn theo nghề luật sư  để bảo vệ công lý, bảo vệ sự bình đẳng cho giới phụ nữ.
Tuy nhiên, đó chỉ là sự phỏng đoán của người viết bài này. Bởi theo một logíc bình thường thì biết đâu đi theo con đường chính thuận, Lê Thị Công Nhân hoàn toàn có cơ hội phấn đấu trở thành một luật sư tài năng ở Việt Nam. Bởi khác với Nguyễn Văn Đài phải đi đường vòng lên Vĩnh Phúc để được tham gia Đoàn Luật sư, Lê Thị Công Nhân được cấp bằng luật sư đàng hoàng ngay từ năm 2003 và sau đó có thời gian ngắn làm thư ký quan hệ quốc tế của Đoàn luật sư Hà Nội. Như vậy, chí ít Nhân cũng có vốn ngoại ngữ đọc thông viết thạo mới được đảm đương nhiệm vụ đó. Thế nhưng, dường như là không may khi còn quá trẻ Lê Thị Công Nhân lại vướng vào "từ trường" của  Nguyễn Văn Đài lúc này cô gái này cần thời gian rèn luyện bản lĩnh nhất. Vậy là có thể nói không ngoa rằng, Lê Thị Công Nhân bị Nguyễn Văn Đài lôi kéo cám dỗ và trở thành thân tín của Đài trong nước các hoạt động chống đối Nhà nước. Trong thuật ngữ của các tổ chức phản động lưu vong người ta gọi hành động lôi kéo "nữ nhi" Nhân về văn phòng Luật sư Thiên Ân cùa Đài để tiêm nhiễm tư tưởng chống đối Nhà nước là cách thức "phát triển kết nạp lực lượng" .
Khi bắt quả tang cũng Nguyễn Văn Đài đang xuyên tạc, tuyên truyền vu cáo Nhà nước Việt Nam tại Văn phòng số 10, Trần Đoàn Nghiệp, Lê Thị Công Nhân đã thừa nhận rằng chính Nguyễn Văn Đài đã giới thiệu cô ta quy đạo Tin Lành tại Hội thánh Tin lành số 2, ngõ Trạm, Hà Nội. Trước đó từ năm 12 tuổi, Lê Thị Công Nhân là tín đồ của  BAHA''I (tức đạo Bà Hai, ánh sáng) nhưng từ năm 2005, Lê Thị Công Nhân đã bị Hội đồng  tinh thần đạo BAHA"I Việt Nam truất quyền đầu phiếu do có những hoạt động vi phạm giáo lý, giáo luật... Thì ra việc "chuyển  đạo" "đổi tín đồ" của Lê Thị Công Nhân  là thể hiện cá tính bất ổn của cô, góp phần tạo nên những tiền đề  thực hiện mưu đồ chống phá Nhà nước sau này.
Có lẽ vừa bị cám dỗ, vừa bị tiêm nhiễm lúc còn quá trẻ tuổi, cho nên chỉ trong một thời gian ngắn khi về Văn phòng Luật sư Thiên Ân, Lê Thị Công Nhân lao như con thiêu thân vào các hoạt động chống đối Nhà nước. Ví như vào tháng 4 - 2006, Lê Thị Công Nhân  đã ký tên ủng hộ cái gọi là "Tuyên ngôn tự do dân chủ cho Việt Nam năm 2006" và chủ động cùng Nguyễn Văn Đài  tham gia "khối 8406" mà kẻ khởi xướng là Nguyễn Văn Lý đối tượng lợi dụng tôn giáo, ở Huế hoạt động vi phạm pháp luật  vừa bị TAND Thừa Thiên - Huế xử 8 năm tù giam. Đây là một tổ chức được Nguyễn Văn Lý và đồng bọn thành lập một cách trái phép nhằm thực hiện hoạt động xuyên tạc, vu cáo, chống đối Nhà nước CHXHCNVN. Bản thân Lê Thị Công Nhân cùng thừa nhận ủng hộ cái gọi là "Hội dân oan Việt Nam" do Đài lập ra. Đặc biệt theo lời Nhân khai, vào tháng 9 - 2006, cô ta đã chủ động xin gia nhập vào cái gọi là "đảng thăng tiến Việt Nam" cũng do Nguyễn Văn Lý  câu kết với bọn phản động lưu vong người Việt đã nặn ra.
Không rõ vì bị kích động hay vì lý do gì  nữa mà Lê Thị Công Nhân  rất hăng hái  ủng hộ cái đảng phản động này. Quyết liệt đến mức, từ ngày 2 - 9 đến 5 - 9 năm 2006, Nhân - một cô gái chưa chồng, nhưng đã giám chủ động vào Huế để gặp Nguyễn Văn Lý và một số nhân vật trong ban đại diện thành lập "đảng Thăng tiến Việt Nam" là Nguyễn Phong, Nguyễn Bình Thành, Hoàng Thị Anh Đào  ở 69  Phan Đình Phùng - Huế... Tại đây Nhân tham gia cùng bàn luận  về nội dung của dự thảo "cương lĩnh" tạm thời, bàn việc quyết định tuyên bố công khai đảng này trên mạng Internet vào ngày 8 - 9 - 2006. Đáng chú ý là nhóm này thống nhất giao cho Lê Thị Công Nhân làm "phát ngôn viên" của đảng tại Hà Nội, đồng thời có nhiệm vụ truyền đạt những ý kiến, quan điểm sau khi đã được thảo luận, thống nhất trong đảng. Vì đã "quy phục" như thế cho nên sau này, Lê Thị Công Nhân đã nhiều lần trả lời phỏng vấn đài, báo nước ngoài, tuyên truyền với  người thân trong gia đình và bạn bề về mục tiêu, cương lĩnh đấu tranh của đảng này, qua đó để xuyên tạc, vu cáo thực trạng dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam. Chính cô ta cũng khai báo với cơ quan Công an rằng, cô tự nguyện xin được làm phát ngôn viên của đảng  này. Thực ra, Nhân cũng biết việc tham gia "đảng Thăng tiến Việt Nam" và các "nhóm" khác cũng chỉ trỏ, đánh trống ghi tên nhằm mục đích moi tiền từ các tổ chức phản động bên ngoài để kiếm sống mà thôi.
Có một điều dường như không phải là ngẫu nhiên, đó là khi tạo được chiếc áo khoác là thành viên "đảng Thăng tiến Việt Nam" được mấy ngày, Lê Thị Công Nhân đã móc nối được nhóm người Việt phản động ở Ba Lan mời sang tham dự hội nghị Vacsava 2006 về quyền lao động nhằm thành lập cái gọi là "uỷ ban bảo vệ người lao động Việt Nam" do tên Trần Ngọc Thành (cầm đầu tổ chức "Đàn chim Việt" tại Ba Lan) làm chủ tịch. Nguyễn Văn Đài đã xăng xái lo liệu cho Nhân chuẩn bị lên đường, mục đích của Đài và Nhân muốn thông qua chuyến đi nước ngoài này để "quốc tế hoá" vai trò "nhân vật đối lập" của Nhân ở trong nước, đồng thời họ móc nối  tìm hậu thuẫn từ tên Trần Ngọc Thành và một số tên phản động  nước ngoài để vận động thành lập cái gọi là "Công đoàn độc lập Việt Nam". Thành và Đài, Nhân "sắp khoai trong ấm" rằng, chỉ cần Nhân có mặt đúng ngày khai mạc Hội nghị ở Ba Lan, họ sẽ vận động công đoàn trên thế giới lập "uỷ ban yểm trợ công đoàn độc lập Việt Nam". Sau này Nhân khai rằng, để tham dự hội nghị trên, Nhân đã soạn thảo bài viết dài 6 trang giấy A4 nhan đề "khía cạnh pháp lý" của vấn đề đình công và nhu cầu có một công đoàn độc lập tại Việt Nam đòi công đoàn độc lập này không nằm trong Liên đoàn Lao Động Việt Nam, cũng không là thành viên Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Nhân đã gửi tài liệu sang Ba Lan qua Email để kiếm chác ít tiền mua vé máy bay và kinh phí ăn ở từ nước ngoài. Tuy nhiên, Nhân đã không được phép xuất cảnh, vì thế cô ta không thực hiện được ý đồ xấu trên.
Cũng như Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân đã hoạt động rất manh động trong việc viết bài, trả lời phỏng vấn đài báo nước ngoài nhằm mục đích xuyên tạc, vu cáo tình hình dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam. Ví như tháng 11 - 2006, Lê Thị Công Nhân đã viết và tung lên mạng Internet bài "Sự thật về việc bãi bỏ Nghị định  31/CP ngày  14 - 4 - 1997". Với giọng lưỡi qua điêu toa và ác khẩu, Nhân vu cáo: "Nghị định 56CP về văn hoá và thông tin vừa mới ra đời ngày 6 - 6 - 2006 còn tinh vi hơn trong việc đàn áp các nhà đấu tranh dân chủ..." Quả là lố bịch! Sau này Nhân còn trả lời phỏng vấn báo Đối thoại, tờ báo của bọn phản động lưu vong người Việt ở Mỹ) và bình luận xuyên tạc Chỉ thị 37/TTg-2006 là xâm phạm tự do ngôn luận, tự do báo chí của người dân, kích động tư tưởng "dân chủ đa nguyên" trong giới phóng viên báo chí. Sau này Lê Thị Công Nhân đã thừa nhận mình "đã cảm tính cá nhân, không đưa ra được những bằng chứng cụ thể khi bịa chuyện phóng viên trong nước phản ứng mạnh mẽ Chỉ thị 37/TTg-2006(?)".
Một bằng chứng rõ ràng nhất trong hành vi chống đối Nhà nước, vi phạm pháp luật của Lê Thị Công Nhân, đó là cô ta cùng với Nguyễn Văn Đài đã lôi kéo một số người khiếu kiện và sinh viên tụ tập tại Văn phòng Luật sư Thiên Ân (số 10, Trần Đại Nghiệp, Hà Nội). Để tuyên truyền chống chế độ, xuyên tạc vu cáo Nhà nước ta vi phạm, đàn áp dân chủ, nhân quyền. Hai sinh viên tham gia lớp học này đã làm đơn tố cáo Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân lối kéo họ tham gia tổ chức phản động.
Có thể nói rằng, Lê Thị Công Nhân có quan điểm riêng về chuyện đa nguyên, đa đảng ấy là quyền tự do tư tưởng cá nhân. Tuy nhiên Lê Thị Công Nhân có nhiều hoạt động tuyên truyền vu cáo, xuyên tạc tình hình trong nước, thành lập đảng phái trái phép là vi phạm luật pháp. Bản thân Lê Thị Công Nhân đã nhiều lần được Đoàn Luật sư Hà Nội và cơ quan bảo vệ pháp luật cảnh báo, giải thích, phân tích để Nhân hiểu rõ các hành vi của mình là vi phạm pháp luật, đi ngược lại với lợi ích chung của dân tộc, nhưng đáng tiếc Lê Thị Công Nhân vẫn ngoan cố, thậm chí còn chống đối quyết liệt, vi phạm nghiêm trọng luật pháp của Nhà nước CHXHCNVN buộc các cơ quan chức năng phải có biện pháp ngăn chặn, xử lý để bảo đảm an ninh quốc gia và sự nghiêm minh của pháp luật.
 Thật đáng tiếc cho sự lầm đường của một thiếu nữ có học như Lê Thị Công Nhân. Một chút nhan sắc, một ít kiến thức ở nhà trường nhưng người con gái trẻ như Lê Thị Công Nhân còn cần một bản lĩnh sống trường đời để tỉnh táo không bị kẻ xấu lôi kéo, lợi dụng vào những hoạt động chính trị nguy hiểm. Suy cho cùng cả Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân đều tìm mọi thủ đoạn để "đánh bóng" mình, chống đối Nhà nước một cách ngông cuồng, quyết liệt nhằm thoả mãn tham vọng cá nhân. Những hành vi ngông cuồng để thực hiện ảo vọng và kiếm đồng tiền lẻ của các thế lực thù địch. Hành vi của họ đã phá vỡ cuộc sống bình yên của người dân, của những người ruột thịt, vi phạm pháp luật bị dư luận xã hội lên án, cần phải xử lý nghiêm.

Nguyễn Thế Hoàng - Báo Công an nhân dân

Arrow2 Những kẻ cuồng vọng