|
“ANH CẢ ĐỎ” MÁY NÔNG NGHIỆP
Có một thời, ông đi tìm hiểu thị trường mà trong túi gần như
trống trơn, không có đồng nào, tham quan hàng hoá được bày bán mà chẳng
dám nhìn lâu vì sợ người ta mời mua mà không mua thì ông ngượng lắm.
Nhiều lúc như thế, ông ngước nhìn lên tầm cao của những ngôi nhà mới và
mong ước một ngày mình sẽ làm chủ sở hữu những căn nhà như vậy. Hôm
nay, ông đã là một trong những doanh nhân có thị phần máy nông nghiệp
nhiều nhất miền Bắc, tài sản lên tới vài chục tỷ đồng. Đó là Phó Chủ
tịch Câu lạc bộ doanh nghiệp Cơ khí tỉnh Bắc Giang, Phạm Văn Chuẩn, chủ
doanh nghiệp Máy nông nghiệp, trụ sở tại 264 đường Xương Giang - TP Bắc
Giang. Từ Hà Nội, theo quốc lộ 1A, chúng tôi về TP Bắc Giang để gặp
Doanh nhân Phạm Văn Chuẩn - chủ doanh nghiệp Máy Nông Nghiệp, người có
nhiều cửa hàng và đại lý ở khắp miền Bắc. ấn tượng đầu tiên với chúng
tôi: trước gian hàng bạt ngàn máy nông nghiệp là hình ảnh một người đàn
ông có vóc dáng cao lớn, ăn mặc giản dị, đang tận tình chỉ bảo từng chi
tiết và tính năng kỹ thuật của những chiếc máy nông nghiệp cho khách
hàng. Một người mua hàng ở đây tâm sự: “Gia đình tôi không chỉ làm
ruộng mà còn có trang trại, trồng nhiều loại cây ăn quả khác nhau. Nếu
chỉ dựa vào sức người mà làm thì dù có thuê thêm nhiều nhân công cũng
không thể có hiệu quả bằng sử dụng máy nông nghiệp của bác Chuẩn”. Sau
khi chăm sóc khách hàng xong, Doanh nhân Phạm Văn Chuẩn gặp chúng tôi
và nói: “Khách hàng của tôi chủ yếu là những nông dân, nhưng họ chính
là nguồn sống giúp cho doanh nghiệp của tôi lớn mạnh như ngày hôm nay,
nên dù bất cứ ai không hiểu về kỹ thuật của từng loại máy là tôi cùng
những nhân viên của mình phải tư vấn, giới thiệu để mọi người biết cách
dùng máy móc nhằm tiết kiệm sức lao động. Còn nhà báo muốn viết bài thì
hãy đi tham quan cửa hàng với tôi.” Trước những dãy dài máy nổ, máy
xới, máy bơm nước, máy cày, máy xẻ luống, máy phát điện...được sự giới
thiệu của ông tôi mới biết máy nông nghiệp có hàng trăm loại máy, hàng
nghìn mặt hàng linh kiện khác nhau. Mỗi vùng đất làm nông nghiệp lại
thích ứng với từng loại máy riêng. Tôi hỏi: “Vì sao những bạn
đồng nghiệp và người nông dân phải khâm phục và gọi ông với cái tên
thân mật là “anh cả đỏ” máy nông nghiệp? Doanh nhân Phạm Văn Chuẩn trầm
ngâm suy nghĩ rồi nói: “Để có được điều tạm coi là thành công như thế
này, cuộc đời sự nghiệp của tôi vất vả lắm anh ạ”. Rồi ông tái hiện
phần nào hình ảnh gian truân của mình cho tôi.
Bốn chỉ vàng và hành trình xuyên Việt
Năm 1987, theo cơ chế mở của nhà nước, Phạm Văn Chuẩn về nghỉ chế
độ. Sau nhiều đêm không ngủ, trong đầu ông luôn hiện lên câu hỏi: Làm
gì để thoát khỏi nghèo đói? Tài sản duy nhất có giá trị của gia đình
ông lúc bấy giờ là chiếc xe Honda 67, nhưng ông vẫn quyết định bán được
4 chỉ vàng làm lưng vốn để đi vào miền Nam, mong học hỏi những doanh
nghiệp thành đạt ở đó về cách làm giàu. Địa điểm đầu tiên trong
hành trình Nam tiến của ông là nhà một chủ đồn điền ở huyện Long Thành,
tỉnh Đồng Nai, căn nhà nằm giữa màu xanh ngát của rừng điều. Sau khi
được chủ nhà nhiệt tình dẫn đi tham quan trang trại, Phạm Văn Chuẩn suy
nghĩ: Nếu được đầu tư thêm công cụ máy móc thì số người làm việc ở
trang trại sẽ giảm đi mà năng suất lại cao hơn và giá thành sản xuất
thì hạ xuống... Rời Long Thành, với số tiền trong túi ít ỏi mà mình
mang theo, ông Chuẩn phải chắt bóp, dè xẻn chi tiêu từng đồng để đi học
hỏi ở Vũng Tàu, TP. Hồ Chí Minh, các tỉnh Tây Nguyên... Nhờ hành trình
xuyên Việt này mà Phạm Văn Chuẩn nhận ra rằng đất nước mình đi đến đâu
cũng thấy cảnh có ruộng, đồi bao la, nhưng việc làm nông nghiệp chủ yếu
dựa vào sức người là chính mà chưa biết sử dụng nhiều máy móc để tăng
gia sản xuất. Vì vậy, ông định hướng việc làm giàu của mình bắt đầu từ
kinh doanh , sản xuất các loại máy nông nghiệp. “không bột mà gột nền
hồ” Khi có định hướng công việc mới cho mình thì ông lại gặp khó
khăn để thực hiện được điều mình dự kiến vì tiền không có, vay ngân
hàng cũng không xong do không có tài sản thế chấp, bởi căn nhà hơn 10m2
mà gia đình ông đang ở là căn hộ tập thể của cơ quan cũ. Rồi ông “đánh
liều” đi vay mượn tài sản của anh em, bạn bè, ai có gì vay nấy miễn là
bán đi có tiền như: gạch, ngói, thóc, lợn, gà.... Được một số vốn nho
nhỏ, Phạm Văn Chuẩn tìm đến các nhà máy sản xuất máy nông nghiệp đặt
cọc xin làm đại lý bán hàng. Đó là bậc thang đầu tiên đánh dấu sự
trưởng thành của Trung tâm Máy Nông Nghiệp do ông làm chủ. Với
phương châm lấy chữ Tâm và chữ Tín trong việc kinh doanh và sản xuất,
nên sau một thời gian bán máy nông nghiệp, đại lý của ông đã nhanh
chóng được nhiều hộ nông dân tìm đến mua máy về để sản xuất. Doanh nhân
Phạm Văn Chuẩn cho biết: “Thời gian đầu, nhiều người không sử dụng quen
máy nông nghiệp chúng tôi phải trực tiếp đi đến từng thửa ruộng, từng
trang trại, vườn đồi để hướng dẫn cách sử dụng cho khách hàng. Sau đó,
nhờ thấy hiệu quả và năng suất tăng lên rõ rệt qua việc áp dụng thiết
bị khoa học kỹ thuật vào hỗ trợ nông nghiệp, nên khách hàng của ông cứ
tăng lên theo cấp số nhân. Về phía các nhà máy sản xuất, họ thấy hợp
tác với ông có doanh thu và lợi nhuận tăng cao nên đã không ngần ngại
mời ông chính thức làm đại lý cấp một, đại diện nhà máy để phân phối
sản phẩm đến tay người tiêu dùng. Nhưng sau một thời gian trực tiếp
đi đến nhiều vùng miền có những địa thế khác nhau, ông Chuẩn thấy mỗi
vùng đất lại tương thích với từng loại máy khác nhau. Ông đã thức nhiều
đêm để mày mò nghiên cứu và thiết kế lại những kinh kiện của máy nông
nghiệp cho phù hợp với từng địa thế khác nhau. Ông trần mình cùng những
người nông dân ở đó làm thực tế để rút ra những ưu, khuyết điểm của
những chiếc máy cày, máy gặt, máy xới... vừa mới được sản xuất. Ông
bảo: Đất nước mình nơi thì thuần tuý làm lúa nước, nhưng ở miền núi thì
lại làm ruộng bậc thang, còn trang trại thì có trang trại trồng: vải
thiều, nhãn, cam, mận... nên nếu như máy nông nghiệp của mình mà không
thích ứng được với các đặc điểm của từng nơi, từng loại cây thì làm sao
mà bán được hàng. Vì vậy, ngoài những mặt hàng mà các nhà máy giao cho
các đại lý, ông còn phải sáng tạo các chi tiết cấu tạo máy riêng để bán
cho phù hợp với từng đối tượng khách hàng. Đồng thời, ông mở các đại
lý, các chi nhánh của mình ở khắp các tỉnh miền Bắc để khách hàng khi
có nhu cầu sử dụng đều được hướng dẫn tận tình mà không phải đi xa mua.
Các sản phẩm do Trung tâm Máy Nông Nghiệp bán đều có chất lượng tốt,
người sử dụng không phải lo lắng đến việc bảo hành. Nhiều loại máy do
ông sáng tạo như máy gặt, máy đập lúa, máy xay xát liên hoàn... có thể
cơ động đi đến từng thửa ruộng cùng những người nông dân gặt và thu
hoạch đạt hiệu quả cao, bà con không còn phải lo xe lúa về nhà để đập
từng bó lúa như ngày trước. Do vậy, từ số vốn ít ỏi vay mượn ban
đầu, đến nay ông đã có chi nhánh và đại lý ở khắp các tỉnh miền Bắc,
doanh thu hàng năm lên tới vài chục tỷ đồng. Ước mơ có được những ngôi
nhà cao mới cuả ông nay đã thành hiện thực, bởi ngay ở thành phố Bắc
Giang, chúng tôi thấy trụ sở cùng gian hàng của doanh nghiệp ông làm
chủ đã lên tới hàng nghìn mét vuông, có cả sân chơi thể thao cho cán bộ
nhân viên. Ông chỉ vào một sân đánh cầu lông của doanh nghiệp và nói:
“Sau mỗi ngày làm việc là tôi và anh em trong doanh nghiệp lại ra đó
chơi, ai đánh thắng thì được “khao” mọi người”. Không chỉ ở trong doanh
nghiệp của mình ông mới tham gia chơi thể thao, mà ông còn phát động
những giải thi đấu cầu lông trong tỉnh Bắc Giang và ông thường kiêm
luôn nhà tài trợ. “Ai ơi bưng bát cơm đầy. Dẻo thơm một hạt đắng
cay muôn phần”. Tôi xin mượn câu ca dao xưa để nói về Doanh nhân Phạm
Văn Chuẩn, một con người đã đổ biết bao tâm huyết, mồ hôi và nước mắt,
góp phần làm ra những hạt gạo dẻo thơm cho mình và bao người khác. Ông
thật xứng với danh hiệu doanh nhân “ anh cả đỏ” trong lĩnh vực máy nông
nghiệp miền Bắc mà những người nông dân cùng đồng nghiệp đã yêu quý đặt
cho.
Quang Thu - Doanh nhân Việt Nam xưa & nay |