Sinh năm 1943 tại Cố đô Huế, tuổi thơ lại gắn bó với quê ngoại bên bờ sông Lam, 35 năm quân ngũ và hơn 40 năm cầm bút vẽ, hoạ sĩ, doanh nhân Phạm Lực đến với bạn yêu nghệ thuật bởi nhiệt huyết mà cuộc sống là đề tài vô tận nuôi dưỡng sức sáng tạo của ông. Với Phạm Lực, mỗi ngày qua là một quà tặng và ông đem quà tặng đó biến thành những hoạ phẩm dâng tặng lại cho đời. Ẩn mình trong một không gian đầy khói thuốc lá chen lẫn với mùi sơn dầu, khuôn mặt đã có nếp nhăn, điểm một bộ ria mép, đôi tay gân guốc, đó là chân dung hoạ sĩ Phạm Lực.Với bút vẽ trong tay, Phạm Lực bơi lội trong những màu sắc phong phú. ông sống không thể thiếu vẽ. Những dụng cụ quý báu đã theo ông từ Bắc chí Nam, từ Đông sang Tây. Những nguyên liệu đơn giản nhất như vải xô, giấy bào đều đã trở thành trợ lực cho tác phẩm của ông. Tranh của Phạm Lực giàu tính hiện thực, chất chứa nhiều suy tư. Từ ngọn nguồn đề tài và cảm hứng xuất thần, ông chủ động tìm chọn chất liệu vẽ thích hợp: khắc gỗ, lụa, sơn dầu, sơn mài.... ở chất liệu nào Phạm Lực cũng khẳng định sự sáng tạo. Nhưng dường như ông có duyên với sơn mài, sơn dầu... Tới thăm nhà Phạm Lực, nhiều người ngỡ ngàng bởi cả nghìn bức tranh. Trời phú cho ông có một sức khỏe dẻo dai để làm việc không biết mệt mỏi. Đã có một số người nhận xét rằng: Tranh Phạm Lực thường rất lạ mà quen. Lạ vì bút pháp táo bạo, quyết liệt của ông, rất quen vì chúng mang tâm hồn ông, một người Việt. Sự thô mộc của cái đẹp, sự gồ ghề đường nét của tranh Phạm Lực không hề lặp lại. Cái đẹp trong tranh ông là cái đẹp của cuộc sống, của quê hương, của những người lao động. Những người đã từng trải nghiệm những tháng ngày khó khăn, gian khổ của chiến tranh, của lao động sẽ cảm nhận được sâu sắc hơn sự lung linh của vẻ đẹp trong tranh ông. |