|
MỘT DOANH NHÂN CẦM BÚT VẼ
Sinh năm 1943 tại Cố đô Huế, tuổi thơ lại gắn bó với quê ngoại
bên bờ sông Lam, 35 năm quân ngũ và hơn 40 năm cầm bút vẽ, hoạ sĩ,
doanh nhân Phạm Lực đến với bạn yêu nghệ thuật bởi nhiệt huyết mà cuộc
sống là đề tài vô tận nuôi dưỡng sức sáng tạo của ông. Với Phạm Lực,
mỗi ngày qua là một quà tặng và ông đem quà tặng đó biến thành những
hoạ phẩm dâng tặng lại cho đời. Ẩn mình trong một không gian đầy
khói thuốc lá chen lẫn với mùi sơn dầu, khuôn mặt đã có nếp nhăn, điểm
một bộ ria mép, đôi tay gân guốc, đó là chân dung hoạ sĩ Phạm Lực.Với
bút vẽ trong tay, Phạm Lực bơi lội trong những màu sắc phong phú. ông
sống không thể thiếu vẽ. Những dụng cụ quý báu đã theo ông từ Bắc chí
Nam, từ Đông sang Tây. Những nguyên liệu đơn giản nhất như vải xô, giấy
bào đều đã trở thành trợ lực cho tác phẩm của ông. Tranh của Phạm
Lực giàu tính hiện thực, chất chứa nhiều suy tư. Từ ngọn nguồn đề tài
và cảm hứng xuất thần, ông chủ động tìm chọn chất liệu vẽ thích hợp:
khắc gỗ, lụa, sơn dầu, sơn mài.... ở chất liệu nào Phạm Lực cũng khẳng
định sự sáng tạo. Nhưng dường như ông có duyên với sơn mài, sơn dầu...
Tới thăm nhà Phạm Lực, nhiều người ngỡ ngàng bởi cả nghìn bức tranh.
Trời phú cho ông có một sức khỏe dẻo dai để làm việc không biết mệt mỏi. Đã có một số người nhận xét rằng: Tranh Phạm Lực thường rất lạ mà quen.
Lạ vì bút pháp táo bạo, quyết liệt của ông, rất quen vì chúng mang tâm
hồn ông, một người Việt. Sự thô mộc của cái đẹp, sự gồ ghề đường nét
của tranh Phạm Lực không hề lặp lại. Cái đẹp trong tranh ông là cái đẹp
của cuộc sống, của quê hương, của những người lao động. Những người đã
từng trải nghiệm những tháng ngày khó khăn, gian khổ của chiến tranh,
của lao động sẽ cảm nhận được sâu sắc hơn sự lung linh của vẻ đẹp trong
tranh ông. Xuất thân từ một làng quê miền Trung nghèo khổ, ông
từng là lính chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Cái bản chất giản đơn của người
nông dân, cái chân tình mộc mạc của anh bộ đội Cụ Hồ đã thấm đậm trong
tâm hồn ông và ông cứ vẽ, cứ vẽ trong cái hành trang đậm đà tình ngươì
ấy. Nhiều người đồng cảm với ông, yêu ông và đắm say cái nghệ thuật của
ông vì điều đó. Tốt nghiệp trường Đại học Mỹ thuật Hà Nội năm 1997,
Phạm Lực đã tham gia nhiều cuộc triển lãm tranh trong và ngoài nước
(Nhật , Đức, Pháp, Mỹ, Ba Lan)... Năm 1990, tranh của ông đã nhận được
giải thưởng nghệ thuật của Bộ Quốc phòng. Tranh ông hiện có trong Bảo
tàng Mỹ thuật và các sưu tập cá nhân ở nhiều nước. ông luôn hăm hở, lúc
vẽ tranh tặng bạn, lúc hào hứng tặng tranh để bán lấy tiền làm từ
thiện, xây dựng quỹ tình nghĩa. Làm được điều đó bởi trong sâu thẳm ông
có khối óc và trái tim hoạ sĩ - chiến sĩ. Là một hoạ sĩ, một doanh
nhân, Phạm Lực không coi trọng vấn đề tiền bạc. Ông tâm sự rằng: “Tôi
đã cống hiến những buổi học cho những hoạ sĩ gặp khó khăn để họ có thể
kiếm sống được từ những tác phẩm của họ”. Hiện nay, hoạ sĩ Phạm Lực
quyết định hi sinh hơn nữa cho nhiều người khác. “Nghệ thuật đã mang
lại cho tôi cuộc sống với rất nhiêù thú vị. Tôi đã bán được rất nhiều
tranh. Một phần thu nhập của việc bán tranh, tôi đã dành cho những tổ
chức từ thiện, những trẻ em bất hạnh”. Hiện nay, ngôi nhà của ông
trên đường Nghi Tàm cũng đã trở thành một phòng tranh bề thế và đầy uy
tín. ông đã lo được cuộc sống ổn định cho rất nhiêù người đến làm việc
cùng ông . Và tất cả nhân viên của ông đều cảm thấy vui vẻ, thoải mái
khi được ở bên cạnh ông- một giám đốc đầy tài năng và sẵn sàng giúp đỡ
mọi người. Nói về quãng đời sáng tác của mình, Phạm Lực bộc bạch
rằng: “Đối với tôi, vẽ là niềm đam mê bất tận. Vẽ đã giúp tôi làm được
nhiều việc có ích cho cuộc đời này. Hiện nay phòng tranh của tôi lúc
nào cũng đông khách đến mua hàng, đặt hàng, thưởng ngoạn. Cho đến bây
giờ tôi đã có hàng chục đối tác là khách hàng trung thành chơi tranh
của tôi, đa số là khách nước ngoài . Điều đó là nguồn thu nhập và cũng
là nguồn động viên tinh thần to lớn giúp tôi làm tốt hơn công việc của
mình”. Vào thăm phòng tranh của ông, ta bắt gặp ngổn ngang những
giá vẽ, khung tranh, vô số cây cọ và những mảng màu dang dở. Những ngày
tháng này, khi đã trải qua cuộc sống có cả đạn bom và hoà bình, nét bút
của Phạm Lực đã trở nên ưu tư hơn nhưng không vì thế kém đi sự dịu
dàng, tình cảm. Đó chính là cái tình của người cầm bút đã đi qua cuộc
chiến đấu cho đất nước hoà bình. Có thể khẳng định rằng trong
giới hội hoạ Việt Nam, Phạm Lực đã là một hoạ sĩ có thương hiệu. ở Hà
Nội, có rất nhiều nhà ngoại giao, kỹ sư, bác sĩ, nghệ sĩ, nhà giáo, nhà
doanh nghiệp,... thường xuyên sưu tập tranh Phạm Lực. Đáng quý hơn, họ
còn tập hợp nhau thành Câu lạc bộ những người yêu tranh Phạm Lực. Sức quyến rũ của tranh Phạm Lực là ở những nhân vật trong tác phẩm.
Những phụ nữ, những ông già, bà lão, những bác nông dân, công nhân, bộ
đội,... trong tranh cuả ông đều rất gần gũi đời thường như ta vẫn gặp
hàng ngày . Những người nước ngoài, những vị đại sứ sưu tầm tranh Phạm
Lực vì họ đã tìm thấy hình ảnh một Việt Nam truyền thống qua Chợ phiên,
Đêm hội trung thu, Trẻ chăn trâu, Chơi ô ăn quan, Đón cá về....Song với
Phạm Lực quan trọng hơn hết vẫn là sự đồng cảm của ông với hội hoạ. Và
với ông sự đồng cảm của hàng trăm người hâm mộ là niềm hạnh phúc nhất
của người hoạ sĩ. Khi nói về chuyện doanh nhân, ông cho rằng: “Vẽ
tranh cũng là một hình thức kinh doanh nghệ thuật. Nhưng tôi đến với
nghệ thuật này không phaỉ vì mục đích lợi nhuận mà bằng niềm đam mê, sự
đam mê ấy đã chắp cánh cho tôi thăng hoa để thành công nối tiếp. Tôi
rất vui vì mình đã tạo được công việc cho một số người phụ việc đủ để
đảm bảo cuộc sống cho ho. Và đây là nguồn động viên tinh thần to lớn
giúp tôi say mê sáng tạo trong cuộc sống để mang cái đẹp đến cho mọi
người”. Vâng, doanh nhân, chiến sĩ, hoạ sĩ Phạm Lực vẫn đang tiếp
tục con đường không có điểm dừng ấy với đầy sắc nắng ở tương lai...
Vàng Anh - Doanh nhân Việt Nam xưa & nay
|