|
MỘT SỐ TÁC PHẨM CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN HỮU KHAI
LỬA TÌNH
Đừng bảo em tôi là trăng! Đừng ví em tôi là cỏ, là cây! Đừng xem em tôi như tuyết, như mây! Làm tôi tiếc, tôi đau và buồn nữa.
Khi đã yêu là trong lòng bùng lửa Hơi lửa lòng giữ gọn giữa lòng chung Ép vắt đời nuôi lửa cháy đến cùng Kiệt nhựa sống, khô rồi… bùng cháy hết!
Anh giữ tình yêu giữa trái tim rực lửa Làm chói chang những đâu đó dõi nhìn Để gió quay đi cho mưa trượt xuống Dẫu bao la cũng chỉ có hai ta!
Anh bện tình thương săn chắc sải nghìn trùng Quấn quang đời bạo lực phải ngừng thôi. Đời nặng nợ trả rồi trời chứng giám Bụi trần xưa rũ sạch đất nhận rồi!
Tất niên Kỷ Mão năm 1999
TÌNH MẸ
Tình mẹ là mẹ mọi thứ tình Phủ cõi đời rung tỏa lung linh. Giữa oi ả nhiễu giọt dài thấm đất Chồi tơ nảy vươn lên tình mẹ Đọt rễ non lên lỏi đến giọt rơi Khắp gần xa trên cả cõi đời Những thành đạt đều từ trong tình mẹ. Mẹ là đất, là nước, là tổ quốc. Tình mẹ xe tơ quấn kín đất trời! Mẹ ơi! Con thêm hiểu khi trẻ thơ đau yếu Mẹ thế nào, hơn thế nữa vì con.
Phận nghèo xưa góc chiếu rách mòn Lận đận đời tư tướp xơ tầu lá Trời để sống là diệu kỳ tạo hóa Mưa uốn còng lưng, nắng nhuộm bạc mái đầu. Đói héo lòng, rét rật nếp nhăn sâu Đời khổ cực lâu rồi quên nỗi khổ Quên cả chết những vì con quên hết Mẹ thương con hơn cả chính mình Chợ lời người khăn chít lặng thinh Tình yêu con không gì sánh được.
… Run từng bước, đường tiễn con ra trận Con trên cây dưới đất mẹ lo nhiều Rút lòng mình sẻ bớt tình yêu Nước mắt cạn mẹ khóc than bằng ruột Đau đớn lắm nhưng đã rồi chấp nhận! Mừng con sông tươi đẹp yên bình Mẹ ơi! Mẹ mong gì mẹ nhỉ? Mẹ chẳng cần chi…! Chỉ cười ngắm xa xôi. Nắng bừng lên sáng rực phía chân trời!
Vũng Tàu, mùa thu, 1999
|