|
BẢN LĨNH BIỂN KHƠI… BẢN LĨNH THƯƠNG TRƯỜNG
“Sĩ quan Hải quân thì làm được gì?”- cán bộ phòng Tổ chức Công ty Kim khí Hải phòng đã tỏ ra nghi ngờ về khả năng của anh khi anh nộp hồ sơ xin việc với tấm bằng sỹ quan Hàng Hải, trường sĩ quan Hải quân ( nay là Học viện Hải Quân ). Không dùng lời nói, bằng chính khả năng của mình, anh đã từng bước chứng tỏ cho mọi người thấy bản lĩnh của một người lính đã được rèn luyện trong quân ngũ. Anh là Đỗ Văn Thanh, Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Thép Đình Vũ. Những bài học đầu tiên Sinh ra trong môt ra đình rất nghèo, vì vậy việc theo đuổi sự nghiệp học hành cũng là một khó khăn rất lớn. Nhưng bằng tất cả sự quyết tâm, nghị lực của mình, anh Đỗ Văn Thanh đã thi đậu vào trường Sỹ quan Hải quân ( 1983 ). Ra trường, anh được bổ nhiệm làm thuyền phó hoa tiêu tàu 203 thuộc Lữ đoàn M70. Anh còn nhớ như in một chuyến tuần tra trong những năm tháng phục vụ cho lực lượng Hải quân.Trong chuyến tuần tra đó, đơn vị anh bắt được ba tàu Trung Quốc giả dạng tàu đánh cá xâm phạm lãnh hai nước ta. Đơn vị anh đi theo biên đội 3 tàu. Vì không đủ lực lượng áp giải nên phải dồn 3 tàu xâm nhập trái phép vào một tàu; thuyền phó tàu mình sang làm thuyền trưởng tàu đó để áp giải về. Bị bắt, chúng ranh mãnh tìm cách phá họai: Chúng lén cắt ống tuy- ô nhựa bỏ vào cổ hút của động cơ máy tàu. Đi được hơn một tiếng thì ống hút nóng lên, các đoạn ống tuy- ô bị chảy ra, bịt cổ hút, không cho không khí vào , gây chết máy tàu mà không rõ nguyên nhân. Vùng biển đó nước sâu tới 60 mét, thả hết xích neo cũng chỉ được hơn 30 mét, vẫn không tới đáy. Trời về khuya, màn đêm tối đen như mực; máy không chạy thì không có điện, trong khi gió mùa mỗi lúc một mạnh gây sóng to, có lúc tưởng như chìm tàu đến nơi. Anh em trong đơn vị mất liên lạc với nhau, mỗi tàu trôi dạt một nơi. Anh em đều nôn ra “mật xanh, mật vàng”. Tàu do anh chỉ huy lúc bấy giờ trôi về cửa sông Thái Bình. Thấy mất liên lạc, bộ chỉ huy đất liền đã báo động cho các khu vực lân cận như Quảng Ninh, Hải Phòng đi tìm kiếm. Cả máy bay trực thăng cũng được huy động, nhưng vì các anh đang đi trên tàu Trung Quốc nên họ không nhận ra. Kể cả tàu chỉ huy, khi nhìn tàu này cũng cứ nghĩ là không phải tàu của ta. Trên tàu lúc này không còn gì mà ăn, chỉ còn ít bột mì. Anh em chẻ củi, định nhóm lửa nấu, nhưng oái ăm thay, không có một chiếc xoong nào. Trên tàu chỉ có mỗi một cái chậu men thủng. Những người lính Hải quân rất thông minh. Họ vê bột, bịt lỗ thủng rồi hơ cho bột khô két rồi mới đun nấu. Hơn 3 ngày trôi dạt, tàu anh gặp được tàu Sông Nhuệ. Anh ra tin hiệu, định nhờ họ báo giúp về Bộ Tư lệnh Hải quân ở đất liền. Nhưng thấy tàu Trung Quốc, họ không dừng lại. Khi vào gần hơn, họ mới nhận ra là người của ta và giúp đỡ. Anh em trên tàu lúc đó rất mệt, vừa đói, vừa say sóng vì đã 2 ngày không còn gì ăn. Khi tàu chỉ huy tiếp cận, vứt dây sang kéo mà mình cũng không bắt được dây. Anh Thanh bị dây quăng trúng chân, may chỉ bị thít vào ủng, suýt nữa thì gãy chân. Anh nói vui: “ủng đi , người ở lại !” Sáu năm trong quân ngũ, thời gian không phải là nhiều nhưng môi trường quân đội chính là cái nôi để anh tiếp thu những bài học đầu tiên: “ Thật may mắn, tôi đã được học làm lính trước khi học kinh tế. Môi trường quân đội đã rèn luyện cho tôi tính kỉ luật, tính quyết đoán, chuẩn tắc và cả sự tỷ mỷ nữa.Tôi phải cám ơn quân đội và cả những năm tháng ấy, nó giúp ích cho tôi rất nhiều cho công việc hiện nay của tôi. Đó là những đức tính không cần thiết, bởi trong kinh doanh “sai một li” là “ đi mấy dặm”đấy chứ.” Thăng trầm những ngày ra quân Khó có thể hình dung ra anh Thanh “lận đận” như thế nào trong nhưng ngày đầu ra quân. Chạy hết chỗ nọ đến chỗ kia; vận dụng tất cả các mối quan hệ, mãi rồi anh mới xin được vào làm ở công ty Kim khí Hải Phòng. Nhìn hồ sơ anh, có người tỏ ra coi thường. Họ cho rằng lính Hải Quân, học lái tàu thì làm được gì! Nghe vậy, anh cảm thấy “cay cay” nơi sống mũi. Những việc đầu tiên anh được giao là những công việc rất “ phổ thông”, chăng liên quan gì đến chuyên môn như cạo rỉ sắt, bôi dầu bảo quản , phục vụ nấu ăn, giao nhận hàng hóa… Dù phải làm những công việc cơ bắp, đơn điệu, nhàn chán, nhưng anh vẫn làm tốt nhât công việc của mình. Rồi anh được chuyển về đội vận tải thủy, được cử đi học lớp thuyền trưởng. Học xong được đề bạt thuyền phó, rồi thuyền trưởng. Lúc nay, anh mới có điều kiện để phát huy được chuyên môn của mình. Với kiến thức được đào tạo ở trường và kinh nghiệm 3 năm lái tàu Hải quân, anh đã áp dụng vào công việc và có thêm được nhiều sáng tạo. Có lần, tàu to đi vào luồng lạch nhỏ, nước cạn , tưởng mắc kẹt không đi được. Cấp trên cho dừng lại chờ đến khi nước lớn. Anh nghĩ đối tác đang cần hàng, mình phải giao hàng đúng thời hạn để giữ uy tín nên anh vẫn quyết cho tàu đi. Bản lĩnh quyết đoán của người lính cùng sự táo bạo, dám nghĩ dám làm pha thêm một chút “liều” đã giúp anh và các bạn đa hàng hóa đến nơi an toàn. Làm thuyền trưởng được một năm thì Đội tàu lại giải tán. Lúc đó, vì cuộc sống mưu sinh nên anh cùng một người bạn vay vốn đi buôn hàng Đông Âu từ quê hương Thái Bình ra Hải Phòng bán. Lại lặn lội, dỡ hòm, mở kiện. Thôi thì buôn đủ thứ: bàn là, xe đạp, nồi áp suất cho đến bóng bay, quai nón cho đến dây mai xo… Mấy chuyến đầu tiên lãi được một ít, hai người hí hửng gom vốn buôn tiếp. Nhưng ai ngờ, “Lô này lỗ nặng, mất cả vốn lẫn lãi, đã “ăn mày” lại còn “ăn mày” hơn, mãi sau này mới trả hết nợ”- anh nói vậy. Sau đó, anh đã đảm nhiệm nhiều công việc khác nhau như kinh doanh, trưởng đại diện chi nhánh của công ty ở thành phố Hồ Chí Minh, rồi trở thành phó Giám đốc Xí nghiệp 4 - Công ty Kim khí Hải Phòng. Cuối năm 2000, công ty cổ phần hóa Xí nghiệp 4. Anh cũng là người đứng bảo vệ phương án cổ phần hóa và trở thành thành viên của Hội đồng quản trị, Giám đốc Công ty cổ phần Sản xuất và Kinh doanh kim khí (Ptramesco). Từ một xí nghiệp làng nhàng với số vốn hơn 5 tỷ đồng thuộc Công ty Kim khí Hải Phòng, sau ba năm anh chèo lái, con tàu Ptramesco đã trở thành một công ty tên tuổi có tài sản 50 tỷ đồng, xây dựng được thương hiệu cho mặt hàng lưới thép trên toàn quốc. Nhìn xa, trông rộng hơn, thấy nhà máy cán thép thì đã có nhiều nhưng vẫn phải nhập phôi thép để cán, anh đã chủ trương mời gọi 4 công ty và các cổ đông góp vốn, thành lập nên công ty cổ phần Thép Đình Vũ. Đang làm Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Sản xuất và Kinh doanh kim khí, anh lại được tín nhiệm được bầu làm Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Công ty cổ phần Thép Đình Vũ. Để điều hành tốt công tác kinh doanh trên mặt trận kinh tế , ngoài những gì đã được đào tạo trong quân đội, anh đã không ngừng học tập , tranh thủ thời gian học tiếp 2 bằng đại học: Ngành quản trị kinh doanh Trường Đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội và Ngành hành chính họccủa Học viện Hành chính quốc gia. Nhìn lại chặng đường đã qua, anh Đỗ Văn Thanh khẳng định: “Khó khăn chính là “đòn bẩy” để vươn lên tự khẳng định mình và hiểu được giá trị của cuộc sống hơn. Có gấp váp trong cuộc đời thì mình mới thấm thía, mới rút ra được những bài học để thành công.” Khẳng định thương hiệu “Thép Đình Vũ” Sắt thép là 1 trong 4 mặt hàng chiến lược của mỗi quốc gia nhưng năng lực sản xuất thép từ thượng nguồn ở nước ta mới đạt 45% nhu cầu, còn lại vẫn phải nhập. Là nước đang phát triển với tốc độ công nghiệp hóa cao, tính trung bình, mỗi năm người dân cần 70 ki-lô gam thép/năm. Trong khi đó, sản lượng thép của Việt Nam nếu chia cho đầu người thì “mỗi người chỉ được một cái búa” như lời giám đốc Đỗ Văn Thanh. Thép Đình Vũ là doanh nghiệp đầu tiên của Hải Phòng sản xuất phôi thép thành phẩm quy mô lớn, đi đầu trong việc đầu tư đúng hướng: nội địa hóa sản phẩm Lĩnh vực hoạt động chính của công ty là cán thép; kinh doanh sản phẩm kim khí, nguyên – nhiên - vật liệu phục vụ sản xuất ngành thép, khí công nghiệp; dịch vụ xuất nhập khẩu hàng hóa; khai thác chế biến khoáng sản … Năm 2007, doanh thu của công ty đạt gần 1.300 tỷ đồng, lợi nhuận là gần 80 tỷ đồng. Nếu năm 2006, công ty nộp ngân sách được gần 600 triệu đồng thì năm 2007, con số này là 35 tỷ đồng, góp phần không nhỏ vào tăng trưởng kinh tế của Hải Phòng. Hiện nay ,công ty có gần 800 công nhân viên, với mức lương bình quân là 3 triệu đồng/người/tháng. Thương hiệu của “Thép Đình Vũ” đã và đang khẳng định được uy tín trên thị trường. Thành công ấy là kết quả của sự đoàn kết, lao động hết mình của cả tập thể cán bộ công nhân viên, trong đó có đóng góp rất nhiều của người lãnh đạo, người cầm lái “Thuyền trưởng Đỗ Văn Thanh”. Cán bộ, công nhân luôn nói về vị Tổng giám đốc của mình với niềm tin yêu, kính phục. Tâm sự với chúng tôi, anh Lại Ngọc Hiến – một cán bộ công ty nói: “Mặc dù công việc rất bận rộn nhưng anh Thanh vẫn luôn quan tâm tới cán bộ, công nhân viên. Hiếm có một vị lãnh đạo nào có thể ngồi ăn cơm thân thiện, hòa đồng với tất cả mọi người mà không hề phân biệt chức vụ”. Anh Thanh cũng thường xuyên xuống xưởng cùng công nhân để xem có bất cập gì thì giải quyết. Công nhân viên nhà máy cứ truyền tụng nhau mãi việc có lần anh Thanh thấy trên đống sắt vụn có phụ tùng cũ vẫn tận dụng được, anh nhanh chóng trèo lên, mang xuống. Có công nhân thấy vậy, chạy lại “Anh để em xách cho”. “Chẳng nhẽ tớ lại yếu hơn cậu à?”. Mọi người bật cười trước sự hài hưới của Tổng giám đốc. Là người của công việc, quỹ thời gian không nhiều, nhưng anh Thanh vẫn luôn dành sự quan tâm tới công tác từ thiện. Đối tượng mà anh đặc biệt quan tâm là những người lính từ chiến trường trở về. Anh rất hiểu và thông cảm với hoàn cảnh của họ bởi khi về với cuộc sống đời thường, họ vẫn là những người chịu thiệt thòi nhiều nhất .Với anh: “Làm từ thiện không nên làm theo phong trào mà phải coi đó là lương tâm, nghĩa vụ, trách nhiệm củ mỗi người . Người khó khăn ít thì giúp đỡ người khó khăn nhiều.” Câu nói : “Sỹ quan Hải quân thì làm được gì” đã động viên tới danh dự của người lính. Anh Thanh đã quyết tâm phải vươn lên, chứng minh khả năng của mình, của người chiến sỹ Hải quân. Với anh, người chiến sỹ Hải quân, dù trên mặt trận nào, dù cầm súng hay làm kinh tế đều phải vững vàng, phải làm chủ tình thế, phải thành công.
Nguồn: Báo Hải quân nhân dân Việt Nam, tháng 5 - 2008 |